Du Lịch Mô Tô

Welcome To Your Home!
Hôm nay, Thứ 3 Tháng 9 02, 2014 8:47 am

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 7 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
 Tiêu đề bài viết: Chuyện cười kháng chiến.
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 6 Tháng 10 15, 2010 1:11 pm 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 8 04, 2010 10:41 am
Bài viết: 4814
Đến từ: Preinorkor
Một chủ đề rất hay, được kể bởi những bậc tiền bối, truyền miệng, thêm thắt từ những chuyện có thật. Là một nét giải trí trong cuộc chiến bi hùng thời đấy. Mỗi ngày em xin post một ít để hầu các bác.

Truyện được sưu tầm từ nhiều nguồn.

TTC - Hằng năm cứ vào dịp 30 tháng tư, chú Sáu thường mời một số bạn chiến đấu cũ đến họp mặt ở nhà mình để liên hoan mừng chiến thắng. Đối với những người cựu chiến binh này, chuyện về ngày 30 tháng tư là loại đề tài bất tận và đầy hào khí - có thể ví như chuyện kể của người lính già đầu bạc từng đánh giặc Nguyên - Mông vào những năm Nguyên Phong đời Trần.
Tuy nhiên, họ cũng ưa nhắc lại những chuyện vui vui kiểu nụ cười kháng chiến - tạm gọi là chuyện cười Nguyên Phong thời chống Mỹ. Chú Sáu mở đầu:
Hình ảnh

- Hôm ấy, đơn vị chúng tôi vào đến cửa ngõ thành phố thì nghe ông Dương Văn Minh đọc lời tuyên bố đầu hàng trên đài. Mọi người ôm nhau reo mừng, ai cũng muốn nhào vô các hàng quán bên đường làm một tô hủ tíu và ly trà đá cho sướng cái bụng.

Bỗng đồng chí chính ủy phổ biến một cái lệnh rất oái oăm: “Tuyệt đối cấm ăn hàng! Đến điểm tập kết sẽ tổ chức cơm nước đàng hoàng”. Nghĩ lại cũng phải. Giả sử đồng bào nô nức ra đường đón chào cách mạng mà thấy các chiến sĩ giải phóng ai nấy xì xà xì xụp húp húp chan như lũ ma đói thì còn ra thể thống gì?... Mà đâu phải ai cũng có tiền trả. Lỡ có người ăn quịt thì sao? Thôi thì cứ chờ cơm nước đàng hoàng. Bữa ăn trưa đàng hoàng đầu tiên của chúng tôi là món mì gói Hai Con Tôm trộn với sữa Foremost đun sôi. Thế mà ngon đáo để!

Chú Năm tiếp lời:

- Còn tôi làm công tác tiếp quản vùng Ngã ba Chú Ía, nơi có nhiều hang động của chị em ta. Có lần, tôi cần một cái kềm để nhổ đinh, nhưng hỏi mượn cả chục nhà chung quanh, ai cũng nói không có. Té ra, họ nghe kẻ xấu tuyên truyền rằng hễ Việt Cộng bắt được phụ nữ sơn móng tay thì cho là gái mại dâm, sẽ dùng kềm nhổ móng tay ra. Vì vậy, nhà nào cũng đem giấu cây kềm.

Cô Tư cũng có một chuyện, nếu không nói ra thì không ai biết: Dạo ấy, đơn vị của cô tiếp quản một cao ốc của sĩ quan Mỹ. 3, 4 chị em cô được bố trí ở chung một phòng sang trọng. Các cô là du kích ở nông thôn, chưa hề biết đến những tiện nghi của thành phố. Thấy trong phòng ngủ có cả phòng tắm lẫn nhà vệ sinh, các cô bình luận:

- Mình đánh dữ quá, tụi nó sợ, co lại trong phòng. Đến nỗi tiêu tiểu, tắm rửa cũng không dám ra ngoài. Nhát gan đến thế, thua là phải.

Lại có một cô lần đầu bước vào phòng tắm dành cho nữ, vừa bật đèn lên đã la hoảng, xô cửa chạy ra. Nguyên 4 phía vách tường của phòng tắm này đều lót gương phản chiếu. Cô thấy vô số cái bóng của mình xuất hiện như ma quỉ nên sợ quá. (Thế mà chê Mỹ nhát gan!). Còn chú Ba nguyên là bộ đội lái xe trên đường Trường Sơn. Có lần chú lái xe kéo một khẩu pháo 155 ly chạy ào ào trên đường phố Sài Gòn. Chú đến đâu, mọi thứ xe lớn, xe con, xe máy... ở phía trước đều hoảng hốt dạt ra hai bên, leo cả lên lề đường. Té ra, chú đang chạy ngược chiều trên đường Phan Thanh Giản (nay là đường Điện Biên Phủ).

Đến một ngã tư, chú thấy một cô gái đứng trên bục, miệng thổi còi, tay cầm dùi cui điều khiển giao thông rất vất vả. Trong những ngày này, cảnh sát công lộ Sài Gòn đang hoang mang, lóng nhóng chờ chủ trương của Ban Quân quản nên việc điều khiển giao thông trên đường phố trông cậy vào các tổ chức quần chúng và những thanh niên tích cực xung phong đảm nhận.
Chú Ba khen thầm: Gái Sài Gòn mà như cô này thì đâu có thua gì các cô Thanh niên Xung phong của ta! Đến khi cô ta quay lại hoa gậy chỉ đường cho chú, chú mới nhận ra khuôn mặt râu ria bặm trợn của một chàng trai. Quái nhỉ! Con trai gì mà tóc dài như tóc thề, quần loe, áo chẽn. Nhìn sau lưng cứ tưởng là con gái. Chú đâu có biết đó là “mốt” của một số thanh niên Sài Gòn vào thập niên 70 - con trai thì rất giống con gái, con gái lại cố làm cho giống con trai, người không tinh mắt, rất dễ bị lầm.

Chú Hai là người cao tuổi nhất, giờ mới lên tiếng:

- Có lần, tôi chạy xe đến một ngã tư. Gặp lúc đèn đỏ xe cộ dừng lại cả, nhưng cũng có vài người nôn nóng vượt qua. Tôi lên tiếng phàn nàn: “Sao khi nào cũng có những người xé rào, coi thường luật lệ?”. Một người đứng bên cạnh tôi ứng tiếng trả lời: “Họ đâu có phạm luật. Luật Giao thông mới qui định đèn xanh là dành cho thường dân. Đèn vàng dành cho ngụy quân ngụy quyền. Còn người cách mạng thì được phép vượt đèn đỏ”... Vừa khi ấy đèn xanh bật lên, thằng cha đó liền vượt qua. Tôi mỉm cười bảo y: “Sao vội thế! Nếu ta đoán không lầm thì hình như phải đợi đèn vàng mới đến lượt chú mày chứ?”.

Mọi người cùng cười khen chú Hai:

- Nói hay lắm! Chú Hai thủng thẳng nói tiếp:

- Tuy lời lẽ của thằng cha đó rất đểu cáng và có vẻ phản động, nhưng qua đó thấy nổi lên một sự thật - đó là chủ nghĩa thành phần, lý lịch - đôi khi khá nặng nề bất công, nhất là những năm đầu giải phóng. Vì thế cho nên mới lại có thêm câu chuyện sau đây: Có hai anh em ruột, kẻ Bắc người Nam. Sau ngày giải phóng, anh em gặp nhau. Người anh là cán bộ, làm giấy xác nhận gia đình cách mạng, bảo lãnh cho em trai khỏi đi học tập cải tạo. Người em cầm tờ giấy làm vốn chính trị, đi đây đi đó làm ăn. Mấy năm sau người em khấm khá, trở về thăm anh. Người anh hỏi:

- Do đâu mà chú phất lên nhanh thế?

- Thì cũng nhờ trong lý lịch của em khai có người anh là cán bộ cách mạng đấy. Ủa còn anh Hai, hình như không được...

- Được cái gì mà được, mất thì có! Cũng tại trong lý lịch của anh khai có người em... Mà thôi bỏ đi, đừng nói chuyện đó nữa!

Những câu chuyện của chú Hai có vẻ giống loại chuyện tiếu lâm của đêm trước đổi mới. Nhưng không biết đến giờ đã quá cũ chưa?

_________________
Bác bảo đi, là đi;
Bác bảo đánh, là đánh;
Bác bảo thắng. Là thắng.


Sửa lần cuối bởi minhcao vào ngày Thứ 6 Tháng 10 15, 2010 1:18 pm với 1 lần sửa trong tổng số.

Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chuyện cười kháng chiến.
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 6 Tháng 10 15, 2010 1:13 pm 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 8 04, 2010 10:41 am
Bài viết: 4814
Đến từ: Preinorkor
Đánh vì cái tội... nhổm mông!

Thời kháng chiến chống thực dân Pháp, ở các khu vực nông thôn giáp danh giữa "vùng tự do" với "vùng địch tạm chiếm", thi thoảng lại có trận "càn" của địch. Và hầu như trận càn nào cũng vậy, thế nào cũng xẩy ra nạn Tây đen, Tây trắng hãm hiếp chị em phụ nữ, nếu họ không may rơi vào tay chúng! Câu chuyện sau kể về một trường hợp như vậy:

Hai vợ chồng nhà nọ đang ở nhà thì gặp Tây càn, không chạy kịp. Chị vợ bị một Tây "Lê dương" vớ được; đương nhiên là chuyện gì xảy ra tất phải xảy ra! Còn anh chồng nhanh chân hơn, trốn kịp lên mái nhà. Mài nhà lợp tranh lâu ngày, đã mòn vẹt cả, lại thủng lỗ chỗ. Nên nằm ép mình trên mái, mà anh chồng vẫn quan sát thấy hết những gì xảy ra phía dưới!

Khi Tây kết thúc trận càn, rút hết về "đồn" của chúng rồi và làng xóm đã yên bình trở lại. Lúc này anh chồng mới tụt từ mái nhà xuống, túm tóc chị vợ, kéo ra giữa sân gạch, đánh cho một trận!

- Ơ! - chị vợ ngạc nhiên kêu: Tại sao ông lại đánh tôi? Tôi đã không may bị Tây nó hiếp, ông biết rõ ràng. Thế mà ông không thông cảm, an ủi tôi, lại đi đánh tôi là cớ làm sao?

Người chồng nghe vậy, lại có vẻ điên tiết hơn:
- Tao đánh mày không phải vì cái tội mày bị Tây hiếp. Mà đánh mày vì cái tội, đáng nhẽ mày phải chống cự. Mà phải rôi, mày làm sao chống cự nổi cái thằng to lớn như con trâu đực ấy nhỉ? Thôi thì cũng có thể thông cảm với mày được. Nhưng đã thế, mày phải nằm im chịu trận; cớ sao mày ... cứ nhổm nhổm... cái mông mày lên là thế nào?!. Mày đã rõ cái tội của mày chưa? Này thì nhổm! Này thì nhổm này!.Peng peng pum pum ạc ặc.
.

_________________
Bác bảo đi, là đi;
Bác bảo đánh, là đánh;
Bác bảo thắng. Là thắng.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chuyện cười kháng chiến.
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 6 Tháng 10 15, 2010 3:15 pm 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 8 04, 2010 2:40 pm
Bài viết: 512
Đến từ: Gia Định
có chuyện này em đọc khoảng 17 năm trước, hình như là chuyện có thật, mà quên mất địa điểm xảy ra thật sự rồi :D

Hồi kháng chiến 9 năm, có 1 lần bộ đội kéo đi đánh 1 đồn Pháp. Do đã thu được chiến lợi phẩm nên trận đánh này, đơn vị được phát 1 khẩu súng cối cùng với 3 viên đạn. Đây cũng là lần đầu tiên đơn vị sử dụng hỏa lực súng cối cho đánh đồn Pháp.

Đơn vị tập kết ngoài đồn. Nhìn vào đồn thấy ở giữa, chỗ nhà ở của lính, được thắp đèn đuốc sáng trưng. Anh chỉ huy ra lệnh dựng cối, nhắm thẳng vào chỗ đèn sáng mà nã đạn.

Viên đầu tiên được bắn. Đạn bay thẳng ra phía sau đồn nổ cái ầm. Chỗ đèn sáng vẫn còn nguyên. Chỉnh lại súng và ngắm bắn lại

Viên thứ 2, đạn bay sang bên phải đồn, nổ cái ầm. Lại cân chỉnh súng

Viên thứ 3, đạn bay qua bên trái đồn nổ cái ầm. Chỗ đèn sáng vẫn còn nguyên.

Đạn cối đã hết, tuy chưa tiêu diệt được mục tiêu, nhưng chỉ huy vẫn ra lệnh xung phong. Toàn đơn vị xung phong vào công đồn.

Bỗng dưng trong đồn có cờ trắng kéo lên. Quân Pháp đầu hàng. Cả đơn vị ngơ ngác không hiểu vì sao chưa bắn viên đạn nào mà địch đầu hàng sớm thế.

Sau khi hạ đồn, chỉ huy ta yêu cầu dắt chỉ huy địch lên để thẩm vấn:
- Vì sao ông lại đầu hàng chúng tôi? Chỉ huy ta đanh giọng hỏi

Chỉ huy Pháp trả lời:
- Thú thật với các ông, chúng tôi đã biết tối nay các ông sẽ tấn công nên chúng tôi nghi binh, cho toàn bộ lực lượng ra đằng sau đồn núp, chừa chỗ chính giữa để thu hút hỏa lực cả các ông. Không ngờ ngay viên đạn đầu tiên là các ông đã đánh trúng đơn vị phòng thủ của chúng tôi làm thiệt hai một số người. Tôi mới ra lệnh toàn đơn vị chạy qua bên phải đồn để né đạn, ai ngờ vừa chạy tới nơi lại ăn thêm 1 quả cối nữa, thiệt hại thêm 1 số người. Đơn vị lại chạy qua bên trái để né, lại trúng thêm quả đạn thứ 3 của các ông. Không ngờ tin tức tình báo của các ông quá nhanh nhạy và chính xác, nắm rõ từng cử động của chúng tôi, kỹ thuật bắn của các ông quá siêu đẳng, trận địa hoàn toàn do các ông làm chủ nên tôi biết có chống cự cũng vô ích, đành phải đầu hàng mà thôi.

Chỉ huy ta ngớ người, trong lòng mắc cỡ, nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm nghị:
- Các ông quyết định thế là sáng suốt. Vì trình độ tác chiến chúng tôi đã vượt các ông rất xa nên nếu chống cự các ông cũng sẽ bị tiêu diệt mà thôi

_________________
Hình ảnh
Không tham sống. Không ghét chết
Ra không vui. Vào không sợ
Thản nhiên mà đến. Thản nhiên mà đi


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chuyện cười kháng chiến.
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 3 Tháng 10 19, 2010 1:18 pm 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 8 04, 2010 10:41 am
Bài viết: 4814
Đến từ: Preinorkor
Một cán bộ tuyên truyền đứng lên khai mạc hội nghị. Anh vốn là một người hùng biện, có đặc tính là khi nói về một vấn đề gì anh luôn nhấn mạnh, nhắc đi nhắc lại nhiều lần những từ ngữ quan trong.
Anh cán bộ tuyên truyền bước lên diễn đàn và bắt đầu bài diễn văn :
Thưa các đồng chí !
“Chúng ta có một cái liềm,…một cái liềm…”

Cử tọa đang ồn ào bỗng tròn mắt tập trung lắng nghe.

Diễn giả thấy mọi người im lặng có ý thắc mắc anh lại càng nhấn mạnh và dùng hết tay nọ đến tay kia đưa lên hạ xuống để diễn đạt:
“Chúng ta có một cái liềm …một cái liềm… to nớn..”

Cử tọa nhiều người há hốc mồm chờ đợi và ra sức tìm kiếm xem cái liềm…to lớn anh ta cầm ở tay phải hay tay trái , và không hiểu tại sao hôm nay anh ta lại nói về cái liềm… Than ôi! Tuyệt nhiên không thấy cái liềm nào…

Diễn giả tiếp tục nhấn mạnh :
“ Thưa các đồng chí, chúng ta có một cái liềm , một cái liềm ( niềm) tự hào to nớn …”

Đến đây thì tất cả cử tọa ồ lên một tiếng và thở phào nhẹ nhõm…

_________________
Bác bảo đi, là đi;
Bác bảo đánh, là đánh;
Bác bảo thắng. Là thắng.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chuyện cười kháng chiến.
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 3 Tháng 10 19, 2010 3:25 pm 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 8 04, 2010 2:40 pm
Bài viết: 512
Đến từ: Gia Định
Trước giờ xuất quân đi chiến dịch, chỉ huy tập hợp đội ngũ lại, để phát biểu:

- Mả cha các anh... - Chỉ huy xúc động hô to

Các chiến sỉ bên dưới ngơ ngác

- Mả mẹ các anh... - Chỉ huy giọng run run

Các chiến sĩ bên dưới nhíu mày

- Mả cha, mả mẹ các anh... - Chỉ huy nắm tay lại, lên giọng

Các chiến sĩ bên dưới bắt đầu xì xào, mặt mũi đỏ gay

- Mả cha, mả mẹ các anh đang bị quân thù giày xéo. Chúng ta ra trận này quyết chiến thắng để rửa sạch nỗi căm hờn này. Quyết thắng! Quyết thắng!.... - Chỉ huy hô lớn

Các chiến sĩ bên dưới thở phào, hô theo:

- Quyết thắng!... Quyết thắng!...

_________________
Hình ảnh
Không tham sống. Không ghét chết
Ra không vui. Vào không sợ
Thản nhiên mà đến. Thản nhiên mà đi


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chuyện cười kháng chiến.
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 Tháng 11 03, 2010 11:01 am 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 8 04, 2010 10:41 am
Bài viết: 4814
Đến từ: Preinorkor
Chú Chạp

Xóm Giữa có chú Chạp, người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, rất dễ thương. Bà con trong xóm không ai rõ quê chú ở đâu, chỉ biết chú đến đây từ rất lâu. Chú sống cô đơn trong một căn chòi nhỏ, làm mướn nuôi thân qua ngày

Sau này có người bảo chú Chạp đến từ Bến Tre chạy xuống đây lánh nạn khủng bố của chính quyền Diệm thời Luật 10/59. Tinh thần chú không được bình thường lắm bởi dường như chú Chạp đã trải qua một cơn sốc về gia đình làm tổn thương đến tình cảm mà chú không muốn thố lộ cùng ai.

Lối xóm rất yêu mến chú nhưng lại hay trêu chọc. Đáp lại, chú Chạp hay "xuất khẩu" bằng lời ca chứ không buồn phiền ai cả.

Chú hay "tự chế" vọng cổ để hát một mình. Những bài ca của chú thường không trọn câu mà chỉ xuống mùi là hết bài. Và bao giờ cũng bắt đầu bằng câu: "Ôi, chạnh lòng…".

Ở Xóm Giữa, có chị Ba Liên, người ở gần bên chòi chú Chạp, chồng chị đã chết vì bom Mỹ, trong nhà chỉ có hai mẹ con. Chị Ba rất thông cảm với hoàn cảnh chú Chạp nên hay giúp đỡ khi khó khăn, đau ốm, mặc dù chị là người trêu chọc nhiều nhất xóm.

Vào một ngày đầu tháng 2/1972, máy bay Mỹ bất ngờ ném bom Xóm Giữa; chòi chú Chạp và nhà chị Ba Liên bị một hố bom "còi" chia cắt, bị đất, bùn đè bẹp. Tan trận bom, mọi người trong xóm vừa hoàn hồn tụ tập lại gần hố bom xem xét.

Chú Chạp đứng cạnh căn chòi xẹp lép của mình mặt buồn hiu, bỗng chú cất giọng:
"Ôi! Chạnh lòng" - Rồi tiếp: "Cô Ba ôi! Tôi muốn qua nhà cô chơi nhưng ngặt gì cái lỗ bom... còi...".

Chú lại im lặng không ca thêm lời nào nữa.

Mặc dù đang bực bội nhưng nghe giọng chú Chạp ca, ai cũng phì cười.

Chị Ba Liên cố nén cơn tức, lên tiếng:
- Sập trời rồi! Nhà cửa tiêu tan hết không lo còn đòi sang đây, sang đó cái nỗi gì?

Chú Chạp yểu xìu:
- Còn gì nữa mà lo? Tôi ca cho đỡ buồn vậy mà. Cô Ba giận tôi sao?

Nhưng kỳ thay, vài ngày sau chú Chạp nằng nặc đòi vào du kích để lãnh súng bắn máy bay giữ xóm làng. Bà con trong xóm ngăn cản cách nào chú Chạp cũng không nghe. Thấy vậy chị Ba Liên lên tiếng:
- Thôi đi cha nội, ông cứ ở nhà cho bà con mạnh giỏi. Ông mà đi du kích chắc bọn thanh niên trong xóm tự tử chết hết. Ông cứ ở nhà ca vọng cổ còn hay hơn.

Chú Chạp đắc chí:
- Tôi ca mà ai chê tôi, cô Ba phải bắt thường tôi nghen.

Thế là chú Chạp vui vẻ trở về với công việc hằng ngày của mình.

Năm 1973, khi Hiệp định Paris được ký kết, trong đoàn người tuần hành đòi quân ngụy thi hành lệnh ngừng bắn, người ta thấy chú Chạp cũng có mặt. Tay chú giương cao ngọn cờ Mặt trận giải phóng, miệng hát to bài ca chú vừa sáng tác: "Ôi! Chạnh lòng. Nước mình từ nay độc lập - tự do - hạnh phúc. Mỹ rút về nước còn sợ máy bay gì nữa cho khổ... lòng..."./.

_________________
Bác bảo đi, là đi;
Bác bảo đánh, là đánh;
Bác bảo thắng. Là thắng.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Chuyện cười kháng chiến.
Gửi bàiĐã gửi: Thứ 4 Tháng 11 03, 2010 1:08 pm 
Ngoại tuyến
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: Thứ 4 Tháng 8 04, 2010 10:41 am
Bài viết: 4814
Đến từ: Preinorkor
Trong một hội nghị, bác chủ tịch lên phát động căm thù:

- Bà con biết không, máy bay Mỹ hắn bắn phá, đốt cháy nhà, phá hết ruộng vườn, trường học, đường sá, hắn giết người, ...

Kể ra hàng loạt tội ác của giặc Mỹ, giọng ông càng lúc càng phẫn uất đến nghẹn lời, rồi ông cao giọng:
- Bà con có căm thù không?

Lòng căm thù trào dâng, trùm lên buổi mít ting. Bà con lặng đi nhưng nhận ra chưa phải hô khẩu hiệu. Thông thường, diễn giả hô: "Đả đảo giặc Mỹ!". Như phản ứng dây chuyền, bà con hô theo: "Đả đảo, đả đảo, đả đảo!". Tiếng hô ầm ầm, rung chuyển, át cả tiếng bom tọa độ ngoài xa.

Mặt ông chủ tịch chợt đanh lại, quyết liệt, ông hô to:
- Đ.M. thằng Mỹ!

Bà con lập tức hưởng ứng:
- Đ.M.! Đ.M.! Đ.M...!

_________________
Bác bảo đi, là đi;
Bác bảo đánh, là đánh;
Bác bảo thắng. Là thắng.


Đầu trang
 Xem thông tin cá nhân  
 
Hiển thị những bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 7 bài viết ] 

Thời gian được tính theo giờ UTC + 7 Giờ


Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách


Bạn không thể tạo chủ đề mới trong chuyên mục này.
Bạn không thể trả lời bài viết trong chuyên mục này.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình trong chuyên mục này.
Bạn không thể xoá những bài viết của mình trong chuyên mục này.

Tìm kiếm với từ khoá:
Chuyển đến:  
Đã tích hợp phpBB® Forum Software © phpBB Group
Vietnamese language pack for phpBB 3.0.x download and support.